HUẤN TỪ Của Đức
THƯỢNG SANH Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài đọc trong buổi Lễ Tấn phong Hiền Tài
khóa III ngày mùng 8 tháng 2 Canh Tuất (15-3-1970 )
Kính Hội Thánh Hiệp Thiên, Cửu Trùng và Phước Thiện,
Kính Quý Quan khách,
Kính Chư Chức Sắc và Ðạo Hữu Nam Nữ,
Trước hết nhơn danh Chưởng Quản Hiệp Thiên Ðài, tôi
xin để lời chào Quý Quan khách và toàn thể Chức Sắc Ban Thế Ðạo, trong đó có
quý vị Hiền Tài mới được chấp nhận trong niên khóa Kỷ Dậu và hôm nay hiện diện
trong buổi Lễ Tấn Phong, cũng là buổi lễ để quý vị trình diện với Hội Thánh đặng
thọ lãnh phẩm vị Hiền Tài.
Thưa Quý vị,
Nho học có câu: "Lập thân hành Ðạo dương danh ư hậu
thế, dĩ hiến phụ mẫu, hiếu chi chung dã", có nghĩa: Lập thân hành Ðạo để
tiếng lại đời sau, làm cho rạng chói danh thơm đến cha mẹ, đó là trọn Ðạo hiếu
vậy.
Hai chữ hành đạo đây nói về đạo làm người, bao hàm các
bổn phận đối với gia đình, đối với xã hội và đối với đất nước quê hương.
Sanh ra nơi trần thế, người hữu học có công thập niên
đăng quả thì ai cũng muốn chen vào trường ốc, mong chiếm bảng vàng hầu lập nên
sự nghiệp vẻ vang, làm đẹp mặt nở mày cho cha mẹ.
Quý vị Tân Hiền Tài đã có chí hướng như trên và phần
đông đã có địa vị xứng đáng ngoài mặt đời, được kể vào hàng trí thức của xã hội.
Tuy nhiên, làm cho tròn bổn phận làm người tức là phần
nhơn đạo, chẳng phải là một việc dễ, ai cũng có thể làm được.
Theo trào lưu tiến bộ của văn minh vật chất hiện tại
nhứt là trước hiểm họa của lằn sóng vô thần quá khích, con người dù là hạng trí
thức dễ bị lôi cuốn vào cảnh bê tha trụy lạc, hoặc bị đưa đẩy vào vòng lợi danh
đen tối, làm tôi tớ cho thế lực kim tiền, bán rẻ lương tâm, không còn kể nghĩa
nhân và lẽ phải nữa.
Chủ nghĩa duy vật đã lan tràn khắp trong đất nước và đầu
độc hết chín phần mười dân tộc Việt Nam, nền luân lý cổ truyền đã đổ vỡ, người
ta đã vứt bỏ hết mọi căn bản đạo đức và họ đã chơi vơi luân lạc trong đêm dài mờ
mịt, chỉ vì đời sống của họ thiếu hẳn quân bình giữa vật chất và tinh thần, tức
là thiếu luồng điện hòa hợp, thiếu cái biết trí tri của tâm linh hay là ánh
sáng dẫn đến trực giác.
Mặc dù quý vị có học thức hay được sinh trưởng trong
gia đình đạo đức thuần túy mà quý vị không tu thân khắc kỷ thì trên bước đường
đời chông gai hiểm trở, quý vị không thể tránh khỏi những cạm bẫy do thất tình
lục dục luôn luôn đặt dưới chơn quý vị.
Nho Giáo dạy rằng: Mục đích của đời người là tu thân
theo tiếng gọi của lương tâm, tiến tới hoàn thiện để kết hợp với THƯỢNG ÐẾ và
giáo hóa người khác được hoàn thiện như mình. Vì vậy từ bậc vua chúa cho đến thứ
dân, ai cũng lấy sự sửa mình làm gốc (tự thiên tử dĩ chí ư thứ dân, nhứt thị
giai dĩ tu thân vi bản).
Thế nào gọi là tu thân? Tu thân là đem trật tự lại trong
con người, sửa ngay ngắn lại những gì chênh lệch, chấn chỉnh lại những gì gian
tà, đổi ra thành thật những gì giả dối.
Ðể hoàn thành những công việc đó, Ðức KHỔNG TỬ khuyên phải
triệt để thực hiện tuần tự những điều mục: Thành ý, Chánh tâm, Tu thân, Tề gia,
Trị quốc, Bình thiên hạ.
Quý vị may duyên sanh nhằm thời trên đất nước được có nền
Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ do Ðấng CHÍ TÔN THƯỢNG ÐẾ khai sáng với tôn chỉ tận độ
chúng sanh, cứu vớt 92 ức nguyên nhân đọa trần thoát vòng khổ hải.
Mở rộng trường thi công quả để tiếp đón nhơn tài, Hội
Thánh chỉ mong ước quý vị thấm nhuần đạo đức, lập chí tu thân, trước thì lo
tròn bổn phận làm người, sau nữa có thể thi thố tài năng giúp đời trợ Ðạo tùy
theo địa vị hoàn cảnh của mỗi người.
Một đấng Hiền Tài là một nhơn vật có phẩm giá đặc biệt, đầy
đủ đức độ và chân tài.
Cái tài thì do sự học mà có, cái đức thì do lập chí tu
thân, theo Ðạo Thánh Hiền mà được.
Nếu có tài mà không đức thì cũng như đóa hoa có sắc mà
không hương; cái tài đó cũng không phải là tài hữu dụng.
Thời xưa, Nho học sắp những bậc hiền nhân vào hạng người
quân tử, tức là hạng người có đức hạnh tôn quý, trọng nghĩa ái nhân.
Những Ông Hiền được đời kính nể mến phục vì những đấng ấy
có tư tưởng cao siêu, hành vi xuất chúng, lúc nào cũng cứ ngay thẳng mà làm điều
lành, điều phải, không vì tư tâm tư lợi mà hại đạo lý. Giàu sang không thể làm
cho đổi được cái lòng của mình, nghèo hèn không thể làm cho đổi được cái chí của
mình, uy quyền võ lực không thể làm cho khuất được cái khí của mình (phú quí bất
năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất).
Lúc nào bậc Hiền nhân cũng không tự dối với mình và dối với
thiên hạ, cho nên ngưỡng đầu lên không xấu với Trời, cúi xuống không thẹn với
người, cùng khổ không mất nghĩa, hiển đạt không lìa Ðạo (Ngưỡng bất quý ư
Thiên, phủ bất tạc ư nhân; cùng bất thất nghĩa, đạt bất ly Ðạo).
Khi đắc vận được một đấng minh quân thỉnh cầu ra giúp nước
thì đem cái ân rãi khắp muôn dân, làm cho nhà an nước trị. Nếu không gặp thời
thì chịu mai một, sống đời ẩn dật, vui thú lâm tuyền bạn với gió trăng, thi gan
cùng tuế nguyệt, chớ không màng đến danh lợi đen tối.
Vì vậy chúng ta được thưởng thức những câu thơ xưa bất hủ,
như:
Triền cao hang thẳm, hiền mai tích,
Suối lặng khe êm, khách chịu nhàn.
Hoặc:
Nghêu ngao vui thú yên hà,
Mai là bạn cũ hạc là người quen.
Các bậc hiền nhân thời xưa được có cái tiết tháo như vậy
là nhờ biết phân biệt cái tước của Trời cho và cái tước của người cho.
Nhân nghĩa, trung tín, vui làm điều lành không mỏi là cái
tước của Trời cho, tức là Thiên tước; công khanh đại phu là cái tước của người
cho, tức là nhơn tước.
Người xưa lo sửa cái thiên tước thì cái nhơn tước theo
sau và được bền bỉ. Người đời nay chỉ lòe mình có cái thiên tước để cầu lấy cái
nhơn tước; khi đã được cái nhơn tước rồi, thì dẹp bỏ cái thiên tước không nói đến
nữa. Như thế thì thật là quá nông nổi, vì rốt cuộc thành ra mất hết, cái nhơn
tước cũng không giữ được bao lâu!
Thưa Quý vị,
Mở rộng cửa Ban Thế Ðạo, Hội Thánh Hiệp Thiên Ðài do theo
nhã ý của Ðức HỘ PHÁP, ban phẩm Hiền Tài cho những bậc hữu học để khích lệ hạng
trí thức nhập vào trường công quả hầu có dịp tiến đức, tu nhân theo chí hướng của
mình.
Mặc dù còn vướng bận vai tuồng thế sự, hoặc là sinh viên
còn ở trong ngưỡng cửa Ðại học, quý vị đã có sẵn tinh thần đạo đức, nên có nguyện
vọng bước lên địa vị Hiền Tài để đem khả năng phục vụ nền Chánh Giáo.
Giờ nầy nguyện vọng của quý vị đã được thỏa mãn, lẽ dĩ
nhiên Hội Thánh có phận sự dìu dắt và giúp sức quý vị thực hành nhiệm vụ đối với
Ðạo mỗi khi quý vị cần đến.
Thật ra, sự giúp đỡ của quý vị không có tánh cách bắt buộc.
Hội Thánh để cho quý vị thư thả liệu định, tùy cơ hội, tùy dịp may mà thực
hành.
Ðiều cần thiết là từ đây quý vị đã chánh thức là Chức Sắc
Ban Thế Ðạo Tòa Thánh Tây Ninh, quý vị nên để công học Ðạo, trau dồi hạnh đức,
tu luyện tánh tình để có thể tiêu biểu cho cái chân giá trị của phẩm vị Hiền
Tài, và để khi gặp cơn bất trắc, quý vị có đủ sáng suốt mà đối phó với mọi trường
hợp, nhứt là gìn giữ thân danh được toàn vẹn.
Là Chức Sắc Hiệp Thiên Ðài, chúng tôi cần có nhiều bậc
nhơn tài để làm bạn đồng chí, giúp sức với chúng tôi trong việc thức tỉnh nhơn
tâm quay về với thiên lương và đạo đức.
Chính quý vị là những bạn đồng chí đó, chính quý vị là những
gạch nối liền, làm cho Ðạo Ðời tương đắc, tạo cảnh thuận tiện cho Chức Sắc Hành
Chánh Ðạo nêu cao ngọn cờ cứu khổ khắp trên đất nước.
Ðó là điều mong ước của Hội Thánh.
Nhơn buổi Lễ Tấn Phong hôm nay, đại diện Hội Thánh Hiệp
Thiên Ðài, tôi xin để lời mừng cho quý vị Tân Hiền Tài và cầu chúc cho toàn thể
Chức Sắc Nam Nữ Ban Thế Ðạo được hưởng hồng ân của Ðức CHÍ TÔN và Ðức PHẬT MẪU.
NAM MÔ CAO ÐÀI TIÊN ÔNG ÐẠI BỒ TÁT MA HA TÁT.
TÒA THÁNH, ngày mùng 8 tháng 2 Canh Tuất
(15-3-1970)
THƯỢNG SANH
CHƯỞNG QUẢN HIỆP THIÊN ÐÀI